Có ai đó từng nói “ngày lòng mình đau nhất, trời sẽ đổ cơn mưa”, nhưng đôi khi chẳng phải ngày ta đau lòng nhất, cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt nhất, chỉ là một ngày mọi cảm xúc trong ta trở nên chông chênh, chơi vơi đến lạ lùng. Không buồn, không vui, mọi thứ vẫn thế, xung quanh vẫn thế, ngoài kia vẫn thế và đôi khi con người ta vẫn khó hiểu như thế. Có một nỗi nhớ ngự trị nơi em
Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về.
Em đã hứa với anh là không nói nhớ nhung gì nữa nên em chỉ còn nghe mưa rơi trong lòng thôi. Chắc là cũng có lúc bất chợt anh bắt gặp cảm xúc buồn chơi vơi như vậy đúng không anh. Em thì không thế, bởi nỗi nhớ anh thường trực trong em mất rồi
Mưa hôm nay nghe lạnh lùng hơn hôm qua và có gì đó ảm đạm hơn mấy hôm trước.
Em, lại ngồi bên cửa sổ và nhìn mưa.
Lại ngồi ngẩn ngơ và lại viễn vông những suy nghĩ mông lung đến lạ.
Giá mà mưa cứ rơi như thế này mãi, để em được ngồi đây mãi và suy nghĩ những chuyện vẩn vơ để thôi nghĩ đến anh một chút, để nhẹ lòng dù chỉ một chút thôi.
Trời cứ mưa,mưa như thể đang là tháng mưa ngâu vậy! Em chỉ mong sao trời đừng mưa nữa, vì trời mưa em nhớ anh, nhớ lắm anh àh! Nhớ rất nhiều!!
Em tự hỏi sao mỗi khi mưa rơi lại gợi cho người ta hàng tá nỗi buồn, hàng ngàn thương nhớ, từng ấy nghĩ suy và muôn vàn kỉ niệm?
Có lẽ vì mưa bao giờ cũng se lạnh và cái cảm giác se lạnh đó làm người ta thấy mình lẻ loi và lạnh giá.
Em đi dưới làn mưa, hạt mưa nhỏ thôi mà sao lại cứ trắng cả một trời vậy nhỉ? Giống như nỗi nhớ của em, nhỏ thôi, em cảm giác như không có gì! Vậy mà lúc này em mới thấy, tất cả gộp lại có lẽ cũng bằng cả hồn em...
Em nhìn mưa và nhớ anh đến lạ.
Em cũng không hiểu nỗi nhớ của chính mình.
Có lẽ, tự trong tâm hồn đa mang của em, em ví von anh như một cơn mưa bụi.
Lất phất đến nhẹ nhàng, lạnh lẽo mà thơ mộng và phiêu lãng khắp nơi.
Anh sao giống cơn mưa mùa hạ – chẳng lung linh chẳng cầu kì mà còn có phần đáng ghét. Em đã từng rất ghét cơn mưa cũng như chẳng thể ưa nổi anh. Và em còn tin rằng sẽ chẳng có lúc nào em thích mưa mùa hạ và hàng vạn lần không tin em sẽ yêu anh. Nhưng em sai mất rồi.
Mưa về làm em nhớ nhiều hơn, nhớ những câu chuyện đã lâu chưa kể, nhớ những con người đã lâu chưa gặp, nhớ những khoảng trời riêng đã lâu chưa tìm về.
Em đã hứa với anh là không nói nhớ nhung gì nữa nên em chỉ còn nghe mưa rơi trong lòng thôi. Chắc là cũng có lúc bất chợt anh bắt gặp cảm xúc buồn chơi vơi như vậy đúng không anh. Em thì không thế, bởi nỗi nhớ anh thường trực trong em mất rồi
Mưa hôm nay nghe lạnh lùng hơn hôm qua và có gì đó ảm đạm hơn mấy hôm trước.
Em, lại ngồi bên cửa sổ và nhìn mưa.
Lại ngồi ngẩn ngơ và lại viễn vông những suy nghĩ mông lung đến lạ.
Giá mà mưa cứ rơi như thế này mãi, để em được ngồi đây mãi và suy nghĩ những chuyện vẩn vơ để thôi nghĩ đến anh một chút, để nhẹ lòng dù chỉ một chút thôi.
Trời cứ mưa,mưa như thể đang là tháng mưa ngâu vậy! Em chỉ mong sao trời đừng mưa nữa, vì trời mưa em nhớ anh, nhớ lắm anh àh! Nhớ rất nhiều!!
Em tự hỏi sao mỗi khi mưa rơi lại gợi cho người ta hàng tá nỗi buồn, hàng ngàn thương nhớ, từng ấy nghĩ suy và muôn vàn kỉ niệm?
Có lẽ vì mưa bao giờ cũng se lạnh và cái cảm giác se lạnh đó làm người ta thấy mình lẻ loi và lạnh giá.
Em nhìn mưa và nhớ anh đến lạ.
Em cũng không hiểu nỗi nhớ của chính mình.
Có lẽ, tự trong tâm hồn đa mang của em, em ví von anh như một cơn mưa bụi.
Lất phất đến nhẹ nhàng, lạnh lẽo mà thơ mộng và phiêu lãng khắp nơi.
Anh sao giống cơn mưa mùa hạ – chẳng lung linh chẳng cầu kì mà còn có phần đáng ghét. Em đã từng rất ghét cơn mưa cũng như chẳng thể ưa nổi anh. Và em còn tin rằng sẽ chẳng có lúc nào em thích mưa mùa hạ và hàng vạn lần không tin em sẽ yêu anh. Nhưng em sai mất rồi.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét